Không phải là lớp học thường ngày, cũng chẳng phải góc vận động quen thuộc ở trường, hôm ấy, các bé được bước vào một không gian mới lạ và đầy mê hoặc – nơi ánh sáng sân khấu hòa cùng những chuyển động kỳ diệu của các “bạn rối” biết hát, biết kể chuyện bằng đôi tay khéo léo của nghệ sĩ.
Trong lúc các con chăm chú theo dõi từng tiết mục biểu diễn, một bé gái quay sang mẹ và thì thầm: “Mẹ ơi, con thích xem cái này quá! Lần sau mẹ cho con đi xem nữa nhé!” - Một câu nói thật nhỏ, thật nhẹ, nhưng đủ khiến những người xung quanh mỉm cười. Bởi đó là lúc trẻ thơ đang thật sự chạm vào một phần ký ức đẹp của riêng mình – ký ức về sự tò mò, về cái đẹp và sự háo hức chân thành với thế giới xung quanh.
Sau buổi biểu diễn, có bé hớn hở chạy lại khoe cô: “Cô ơi, con vừa sờ được bạn rối! Bạn ấy mềm mềm, con thích lắm!” - Niềm vui ấy không giấu nổi trong ánh mắt sáng rỡ, trong giọng nói ríu rít – niềm vui đến từ một điều tưởng chừng rất nhỏ, nhưng lại có sức lan tỏa thật lớn đối với tâm hồn non nớt của các em.
Có thể với người lớn, đây chỉ là một buổi xem múa rối. Nhưng với các bé, đó là một thế giới nhiệm màu lần đầu tiên được chạm tới. Là lúc các con thấy một điều gì đó thật đẹp, thật mới – và ghi nhớ nó bằng cảm xúc trong veo của tuổi thơ. Không giáo án nào có thể dạy được những rung cảm ấy. Không bảng chữ nào truyền tải được ánh mắt lấp lánh niềm vui như trong buổi tối hôm đó.
Nhà trường xin gửi lời cảm ơn tới quý phụ huynh vì đã luôn sẵn sàng đồng hành, tạo điều kiện để các bé được tham gia đầy đủ, đúng giờ và trọn vẹn cảm xúc. Cảm ơn các cô giáo đã tận tâm chuẩn bị từng chi tiết, luôn yêu thương và thấu hiểu từng bé như chính con mình.
Và cảm ơn các con – vì từ mỗi ánh mắt, mỗi câu nói ngây thơ và mỗi nụ cười rạng rỡ, chúng tôi càng thêm tin tưởng rằng: Giáo dục bằng trải nghiệm chính là cách để trẻ lớn lên thật tự nhiên và hạnh phúc.
Mời ba mẹ cùng nhìn lại những hình ảnh đẹp trong đêm hội Tết Thiếu nhi của các con tại Nhà hát Múa rối: